Ngày ta trẻ (Thu Ngân)

0
31

Thí sinh: Dương Nữ Thu Ngân

Năm sinh: 1996

Tên tác phẩm: Ngày ta trẻ

Chuyên mục: Bài viết

Miêu tả:

image

“Những năm tháng cực đẹp nhất đời người là những năm tháng ta còn chưa sống qua”

Bước vào cánh cửa Đại học, tôi cũng ấp ủ trong mình bao nhiêu hi vọng về một mai sau xán lạn như bao sinh viên khác. Từ khi còn ngồi ghế nhà trường, tôi là một cô gái khôn xiết tự ti, nhút nhát, đến cậu bạn cùng lớp cũng thích đơn phương hết 3 năm mà ko 1 lần tỏ bày, là những năm tháng tình nguyện làm “con nhà người ta” trong truyền thuyết truyền mồm của các bà mẹ đầu trên xóm dưới, suốt ngày tháng đó không biết gì ngoài đoạn đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà. Hiện giờ nghĩ lại khoảng thời kì đó, tôi chỉ điều ước 1 lần được quay về, được đắm mình trong thanh xuân đó 1 lần nữa và để… phá rối 1 lần cho đã đời! Đùa thôi, ao ước như thế vì tôi biết những ký ức về năm tháng thanh xuân là vũ trang bảo bối quý giá nhất trong đời người. Bởi lẽ sau này khi nhớ lại, chắc chắn bạn sẽ ko còn nhớ nổi mấy công thức đạo hàm hay mấy phương trình hóa học khó nhằn kia đâu mà thay vào đó sẽ nhớ như in lần đầu cái nắm tay của người ta, lần đầu húi tiết đi ăn hàng, lần đầu cùng lũ bạn thân đi chơi xa, cùng làm những trò ngốc nghếch, điên khùng. Chắc chắn bạn sẽ ko nhớ hết nổi thầy cô đã từng dạy bạn những gì nhưng chắc chắn bạn sẽ ko quên những lời cô chủ nhiệm mách nước với mẹ bạn, cũng như sẽ không bao giờ quên được những giọt nước mắt và những cái ôm siết của bạn bè ngày chia tay.

Năm tháng áo trắng của tôi là bình dị đến nỗi giờ nghĩ lại thấy nó rảnh rỗi nhạt đến vô vị. Tìm mọi cách học, phấn đấu vì thành quả, cố gắng làm cho bố mẹ, họ hàng công nhận năng lực, cố gắng vì những mộng tưởng mà người ta áp lên người tôi. Tôi đậu đại học trong sự vui sướng và truyền tụng thường thấy của mọi người xung quanh mà lòng lẩn quất quành những bức bách: Hiện giờ mình sẽ làm gì nữa? Ước mong của tôi là gì? Nghe đâu trên Đại học người ta không có chạy theo thành tích học kỳ này mình sẽ thứ hạng mấy. Hình như Đại học người ta không có những nội quy nghiêm khắc như phổ biến. Tuồng như Đại học là học đại, người ta không chỉ nhìn vào tấm bằng mà đánh giá. Tuồng như Đại học người ta rẻ nghiệp dòng giỏi vẫn có thể thất nghiệp như chơi. Rồi chừng như… tôi đã chọn lầm ngành!

Thế rồi, năm nhất của tôi trôi qua nhất thời gọi rảnh nhạt với nếp học tập siêng năng được duy trì như hồi cấp cha của tôi, ngoại trừ cảm giác ngán ngẩm từ những thất bại nho nhỏ trong những việc thế hệ mà tôi thử sức. Những tháng ngày đó không đọng lại trong tôi tí gì nổi bật. Tôi vẫn là tôi – 1 con nhỏ mọt sách, lầm lũi, suốt ngày chỉ biết từ trường về phòng ký túc xá và từ ký túc xá lên trường. Thậm chí có lúc tôi còn nghi ngại chính bản thân mình, ngoài biết học trong sách vở ra tôi còn làm được gì nữa? Tôi vẫn tự ti, nhút nhát, vẫn còn loay hoay, băn khoăn quá nhiều về con đường tôi đang đi. Và như thế năm nhất đại học trôi qua trong muôn vàn băn khoăn, trăn trở.

Một cánh cửa đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra. Đừng buồn trùng hợp được chọn lọc vì có thể bạn thuộc về sự chọn lựa khác phải chăng hơn. Tâm niệm như thế mà tiếp tục kiếm tìm. Năm nhị đến với tôi như cơn lốc xoáy, cuốn phăng tôi đi và đem lại muôn nghìn những điều không ngờ. Một năm nhàm chán đã khiến tôi bỗng nhiên muốn thay đổi, muốn được dấn thân. Thế là tôi thử sức mình ở một lĩnh vực trước giờ vẫn nằm trong từng giấc mộng tôi mơ mỗi đêm – làm phát thanh viên. Bất ngờ thật sự quá lớn khi tôi được nhận vào sinh hoạt trong một thể tích chuyên nghiệp như thế, giấc mơ ngày bé của tôi nghe đâu đã gần tôi hơn chút nữa rồi!

Và rồi định mệnh lại mang lại cho tôi một điều bất ngờ nữa đó là tìm thấy những tâm hồn đồng điệu trong bài ca say mê tuổi trẻ. Cơ duyên gặp được những người bạn cùng chí hướng, khám phá và nhen nhóm lên trong tôi ham thế hệ. Tôi lại rẽ sang ngang với vai trò tổ chức chế tạo và diễn viên cho chính bộ phim mình viết. Lấy cảm hứng từ chính thanh xuân của mình, tôi gửi gắm vào đó bao điều nhóng nhánh mà tôi đã bỏ qua. Tôi tâm niệm, điều gì ngoài đời chúng ta chưa thể làm được thì hãy để cho nghệ thuật lên tiếng. Thanh xuân của tôi đã bỏ lỡ nhiều vật dụng tươi cực đẹp, nhiều điều đáng trân trọng nên cho ít nhất cũng để nó được sống lại trong bộ phim tôi. Ngày công chiếu được đón nhận nồng nhiệt, tôi và những người bạn cộng sự vừa đủ nghẹn ngào vì thú vui sướng, xem như cũng ko hoài công những ngày gian truân, run sợ cho bộ phim và cả những ngày… cúp học đi quay đến nỗi bị điểm mặt cấm thi. Chung cuộc đời sinh viên của tôi cũng có cái đáng để bật cười khi nhớ về. Đó là tôi có thể dám bứt mình khỏi vùng an toàn, dám phạm lỗi và dám thành tích. Chính cũng từ lúc đó tôi nhận ra đâu thật sự là đoạn đường mình phải đi, đâu là tôi của chính mình.

Tôi tâm niệm thanh xuân con người chia làm nhì giai đoạn. Thời đoạn thứ nhất là những ngày tháng công bình vô lo dưới mái trường, là trang giấy trắng, nét mực nghiêng, là những rung động ngơ ngơ đầu đời, với những tinh nghịch, tìm hiểu tuổi thế hệ lớn. Phần tuổi trẻ còn lại chính là khoảng thời gian sau khi rời mái trường đó để đến với quả đât mênh mang, tìm thấy ham của mình, hăng say và phấn đấu vì nó, tìm được những tâm hồn đồng điệu, tìm thấy người truyền cảm hứng cho ta, cùng ta trải qua những vui buồn, cùng làm nên kỳ tích, nâng đỡ nhau bước trên con đường đời thênh thang kia và cho thế giới thấy ta là ai.  Oanh liệt 1 đời người sẽ ghi dấu bằng chính khoảng thời gian này – khoảng thời kì nông nổi và chứa chan sinh khí, ham mê. Đại thi hào Victor Hugo từng nói: “Những năm tháng đẹp nhất đời người là những năm tháng ta còn chưa sống qua”. Phần thanh xuân trang bị nhì của tôi đã được cứu vớt bởi những nét chấm phá mặc cả tôi cũng không ngờ tới. Và tôi tin, những năm tháng tươi đẹp đó sẽ đến với những ai có đủ dũng khí cho bản thân mình một cơ hội được bứt phá, tiến lên phía trước với say mê.

Cuộc thi CHÚNG TA PHÁ CÁCH: Hãy nói cho cả trái đất biết… BẠN LÀ AI?

Hãy thể hiện bản thân qua bất cứ 1 Mặt hàng nào bằng sáng tạo, sự khéo tay, những tài năng trời phú cho riêng bạn. Nó có thể là một bài viết mô tả bản thân, một bức vẽ tự hoạ, một sản phẩm xây dựng, tác phẩm hand-made, bức tượng bằng đất sét, ảnh chụp chân dung bạn, đoạn phim ngắn giới thiệu bản thân… thông qua cuộc thi “CHÚNG TA PHÁ CÁCH” để khẳng định chất riêng và nhận những phần quà vô cùng giá trị.

Mỗi tháng sẽ có 04 Giải Thắng Cuộc cho 4 phân mục khác nhau do BTC tuyển lựa & 01 giải Bình Chọn cho tác phẩm có số lượng likes nhiều nhất với những giải thưởng cực kì lôi cuốn bao gồm:

– Học bổng 15.000.000 VNĐ của Arena Multimedia;

– một.000.000 VNĐ tiền mặt

– Ba lô Arena đậm chất sáng tạo

► CHI TIẾT CUỘC THI & ĐĂNG KÝ THAM DỰ: www.arena-multimedia.vn/phacach/

Theo: Arena

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here