Đừng giới hạn lại khi vẫn còn thở được! (Lê Thị Thanh Thanh)

0
17

Thí sinh: Lê Thị Thanh Thanh

Sinh năm: 1997

Nơi học tập: ĐHKHXHVNV

Tên tác phẩm: Đừng dừng lại khi vẫn còn thở được!

Chuyên mục: Bài viết

Miêu tả: 

Tuổi xanh của tôi là những ngày lạc bước trên Sài Gòn, là những lần tâm hồn khóc nấc vì sốt ruột, là quyết định rẽ lối sang ngang để đi tìm đam mê của chính mình…Tôi vẫn sẽ sống, vẫn sẽ cống hiến, vẫn sẽ viết tiếp tuổi xanh với nhiều hoài bão, hậu đậu dại và ước mơ. Bởi ai cũng có nỗi buồn trong trăm ngã thú vui; ai cũng có 1 vài người bạn thân trong hàng triệu người trên Trái đất; và ai cũng có những giấc mơ cho riêng mình trong cuộc sống bộn bề nhiều toan lo khó nhọc. Cấp thiết là ở bản thân bạn, đừng bao giờ dừng lại, đừng bao giờ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn thở; còn thở là còn sống, còn sống là còn có thể làm toàn bộ mọi trang bị! Câu chuyện tôi kể trên đây là món quà trao tặng cho những ai đang loay hoay với thế cục của mình, hy vọng rằng nó sẽ giúp bạn tiếp thêm ý thức, sức mạnh cho chặng đường phía trước.

Tác phẩm dự thi:

ĐỪNG DỪNG LẠI KHI VẪN CÒN THỞ ĐƯỢC!

(Thư gửi cho những ai đang băn khoăn với cuộc đời!)

image

“Bạn sẽ làm gì khi đi trên bão cát sa mạc và không có lấy 1 ngụm nước để uống?”

Tôi đã băn khoăn câu hỏi này suốt 1 thời kì dài, bởi lẽ dù chưa đi hết tuổi trẻ nhưng những gì xảy đến với tôi giống hệt như cơn bão cát sa mạc…

18 tuổi, sau khi nhận giấy báo nhập học, tôi rời cái đất cát trắng gió Lào thân thương để vào Sài Gòn học tập; hành trang mang theo là một chiếc vali nhỏ và cả bầu trời tin cẩn của cha mẹ. Náo nức lên đường cùng niềm tin rằng mình sẽ được vùng vẫy, được tự do đeo đuổi mê say; rằng Sài Gòn sẽ mở ra nhiều cơ hội thế hệ cho thế cuộc. Ngờ đâu, ngay ngày đầu tiên chuyển đến chung cư, tôi và người chị họ hàng của mình phải cuống quýt chuyển đi gấp. Ám ảnh về 1 Sài Gòn tươi đẹp vô cùng nhưng ẩn sau đó là sự đồi tệ về tư cách nhân loại – nạn ấu dâm…

Nhì chị em xách vali thơ thẩn đi ra, trước mặt là Đại lộ rộng lớn thênh thang. Đó là ký ức kinh hồn và tồi tệ nhất mà tôi và chị ko bao giờ muốn nhớ lại. Rồi thời kì cũng nguôi ngoai, chị chuyển lên tỉnh thành cho một thể đường đi học, còn tôi gắn bó với làng Đại học Thủ Đức đến hiện tại.

Khác xa với vẻ nườm nượp, năng động của các trường Đại học xung quanh, ký túc xá đối với tôi như cơn ác mộng mà mỗi lần vô tình nghe bác Nguyễn Ngọc Ngạn kể chuyện, tôi lại dựng tóc gáy. Chuyện sẽ chẳng có gì ví như tôi ko phải là người hàng đầu chuyển đến căn phòng đó, giả dụ tôi không tự tay hất sợi chỉ đỏ được buông hờ trên cách cửa ra vào…

Đêm đầu tiên ngủ ở ký túc xá, tôi ko tài nào chợp mắt được, phải xin xuống ngủ cùng chị gái giường dưới. Trời mùa hè nóng nực, nhị chị em đắp chăn kính mít, ôm nhau thở. Đến tầm nửa đêm, khi chị đã ngủ say, gió khởi đầu thổi mạnh, cửa sổ rung lên từng nhịp mạnh, tiếng ai khe khẽ bên tai về những lời bi thiết, về sự kết thúc tuổi xanh bằng cái chết đau thương. Tôi cảm nhận được tóc mình đang vận động, tôi cảm nhận được hơi lạnh luồn qua tấm chăn…

Cứ thế, tôi nằm mơ man khóc đến sáng hôm sau, chị gái cùng phòng như hiểu ra chuyện, chẳng nói chẳng rằng, ôm tôi rồi an ủi. Chị bảo chị là sinh viên năm hai, chị biết và hiểu chuyện em vừa trải qua, nói rồi chị bỏ vào tay tôi múi tỏi tím. Quá bồn chồn, tôi gom những đồ đoàn cần phải có bỏ vào cha lô rồi bắt xe bus qua khu ký túc xá mới xây dành cho sinh viên năm 2 trở lên, tôi gặp người chị cùng quê đã quen thói từ nhỏ rồi kể hết chuyện cho chị nghe. Chờ tôi bình tĩnh, chị mới kể cho tôi nghe về căn phòng 309 đó, về sự tích chị gái cùng quê với chị em tôi, về nỗi đau bị cưỡng bức ở phòng tự học và rồi vì không thể vượt qua, chị đã chọn cho mình cái chết…

Tôi hoảng sợ gọi về bố mẹ, nhưng ngặt nỗi, cha mẹ chẳng bao giờ tin chuyện ma quỷ, chỉ cho rằng lạ chỗ nên tôi thế hệ vậy. Dù mẹ đã yên ủi rất nhiều nhưng trong lòng tôi vẫn không thể nào yên ổn, tôi viết đơn xin chuyển qua khu ký túc xá thế hệ. Đầu năm học, văn phòng công tác sinh viên quá dowload, lá đơn của tôi trôi tuột đâu cũng không rõ, tôi đành quét dọn đồ qua ở phòng khách trong ký túc xá thế hệ. Tầm khoảng 2 tuần sau tôi mới được ở chính thức theo chính sách phòng dành cho sinh viên và tầm khoảng 3 tuần sau, chị thế hệ ngưng theo tôi để trở về với cõi đất thiêng…

Cuối năm Nhất Đại học, tôi đã nghĩ suy rất nhiều về 1 năm mới đây và tôi nhận ra, mình vẫn chưa làm được gì, vẫn chưa đi đúng đoạn đường mê say. Tôi sợ cứ tiếp tục, mình sẽ chết dần trong hàng tá nghĩ suy mà vẫn ko làm được gì, tôi sợ thành kẻ nghèo như Tỷ phú Jack Ma nói: “Nghĩ suy nhiều hơn cả nhà bác học nhưng làm lại ít hơn cả một người đui!”. Sau nhiều cuộc tự nhủ bản thân, tôi quyết định nghỉ ngang Đại học mà ko làm đơn bảo lưu để cứu lấy cho mình con đường sống. Thời gian đó, tôi tụ hợp đọc sách để lảng giảm thiểu đi sự soi mói của láng giềng, để ko còn phải nghe những lời trách móc, khuyên răn từ họ hàng. Tôi lập mưu hoạch dài hạn cho mình để đoạt được giấc mơ Mỹ. Và việc đầu tiên là tham dự tự nguyện, kiếm được công tác đam mê để học hỏi kinh nghiệm.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn đang đi trên đoạn đường đó. Chỉ khác là tôi đã không còn thấp thỏm; ko còn quá bận lòng nhiều về những người tiêu cực, luôn cố nhấn chìm mỗi khi tôi muốn ngỏng đầu lên; không còn buồn tủi. Sự ngông cuồng, táo tợn của tuổi trẻ đã thúc đẩy bản thân tôi luôn phải tiến lên phía trước. Tôi biết rằng tôi đã tự đưa mình vào ván bài “được ăn cả té về không”, rằng nếu giấc mơ Mỹ không thành, sự nghiệp ở Việt Nam của tôi có thể sẽ tan nhanh như bong bóng xà phòng. Bởi thế tôi phải luôn cố gắng, ko dừng cố gắng để mỗi ngày trôi qua là một dấu ấn lớn tươi đẹp vô cùng trong cuộc đời.

Ai cũng có nỗi buồn trong trăm ngã thú vui; ai cũng có một vài người bạn thân trong hàng triệu người trên Trái đất; và ai cũng có những giấc mơ cho riêng mình trong cuộc sống bưa bộn nhiều toan lo vất vả. Tôi không cổ xúy cho việc nghỉ học, ko dám khuyên ai nên ngông cuồng, điên dại cho tuổi trẻ thật khác lạ; chỉ mong rằng, những ai còn trẻ, còn sức khỏe thì hãy 1 lần đặt tay lên trái tim và đi theo say mê của chính mình. Đừng bao giờ dừng lại, đừng bao giờ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn thở; còn thở là còn sống, còn sống là còn có thể làm toàn bộ mọi trang bị!

“Em ơi có bao nhiêu, 60 năm cuộc đời”, nhì mươi năm đầu không tìm ra ham mê thì 40 năm sau biết làm gì để khẳng định chất riêng của mình?

Cuộc thi CHÚNG TA PHÁ CÁCH: Hãy nói cho cả thế giới biết… BẠN LÀ AI?

Hãy thể hiện bản thân qua bất cứ một Mặt hàng nào bằng sáng tạo, sự khéo tay, những kĩ năng trời phú cho riêng bạn. Nó có thể là một bài viết mô tả bản thân, một bức vẽ tự hoạ, một Mặt hàng thi công, tác phẩm hand-made, bức tượng bằng đất sét, ảnh chụp chân dung bạn, đoạn phim ngắn giới thiệu bản thân… thông qua cuộc thi “CHÚNG TA PHÁ CÁCH” để khẳng định chất riêng và nhận những phần vàng cực kì giá trị.

Mỗi tháng sẽ có 04 Giải Thắng Cuộc cho 4 phân mục khác biệt do BTC tuyển lựa & 01 giải Bình Chọn cho tác phẩm có số lượng likes nhiều nhất với những giải thưởng cực kì quyến rũ bao gồm:

– Học bổng 15.000.000 VNĐ của Arena Multimedia;

– một.000.000 VNĐ tiền mặt

– Ba lô Arena đậm chất sáng tạo

► CHI TIẾT CUỘC THI & ĐĂNG KÝ THAM DỰ: www.arena-multimedia.vn/phacach/

Theo: Arena

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here